Teen 12AK9

Diễn đàn của teen trường THPT Sìn Hồ!
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng NhậpBlog

Share | 
 

 Ngày xưa mình khốn nạn lắm, bây giờ thì đỡ nhiều rồi !!!

Go down 
Tác giảThông điệp
p.ngoc
Thành Viên Cao Cấp
Thành Viên Cao Cấp
avatar

Tổng số bài gửi : 357
sao : 1019
Thank!... : 11
Join date : 22/05/2011
Age : 24
Đến từ : sìn hồ
Châm ngôn sống Châm ngôn sống : Chính sách tiết kiệm : Giấu giàu, Khoe nghèo, Tăng xin , Giảm mua, Tích cực cầm nhầm, Kũng như: Cho k lấy , Thấy k xin, Rình rình ăn kắp :))

Bài gửiTiêu đề: Ngày xưa mình khốn nạn lắm, bây giờ thì đỡ nhiều rồi !!!    Mon Jul 04, 2011 6:50 am

1/ Mình được nghe gia đình kể lại là hồi mình 4 tuổi, là lúc mẹ mình mới sinh con em gái được 15 ngày và vừa từ bệnh viện phụ sản trở về nhà, vì bỗng dưng bị cướp mất 2 hộp sữa nên mình chờ lúc mẹ chạy vào nấu bếp ... tát cho con bé 1 cái như trời giáng rồi quát "cái con này, sao mày bú tí mẹ tao nhiều thế!!!" Hậu quả là con bé khóc thét cả ngày trời, còn mình thì cũng bị ăn đòn suốt ngày hôm đấy

2/ Lớn lên 1 tí thì mình chuyển nhà lên phố sống, gọi là phố nhưng khu này dân trí thấp lắm, toàn nghiện, ăn cắp với lô đề cờ bạc thôi. Có lẽ cũng vì thế mà mình bị ảnh hưởng nhiều.

Lên 5 tuổi rưỡi, vừa bước chân ra khỏi trường mẫu giáo là mẹ cho mình đi học lớp vỡ lòng để chuẩn bị vào lớp 1. Lớp này khá là đông, khoảng 20 đứa chen chúc nhau trong cái phòng khách ở nhà cô giáo.

Éo hiểu sao ngay từ bé mà mình đã biết soi gái rồi Thấy trong lớp có 1 con bé xinh xắn, trắng trẻo ngồi ở bàn 3 với 1 thằng khác là mình lao lên đẩy thằng bé kia ra để ngồi cạnh nó ngay Rồi trong giờ chả chịu học hành gì, cứ ngồi nghịch bút chì, thước kẻ của nó để lấy cớ nắm tay nắm chân. Hứng lên thì chọc lét nó. Con bé ngây thơ cười vô tư, mà nó cười xinh lắm Còn mình thì cứ làm theo bản năng thôi, thấy thích, thấy vui thì trêu nó (vui nhưng ko CỨNG nhé )

3/ Lên lớp 1 mình ngồi bàn dưới cùng lớp, giữa 1 con bé cũng xinh ko kém và 1 thằng béo ị. Con bé tên là D, thằng béo tên là T. Vốn có kinh nghiệm từ lớp vỡ lòng nên mọi chuyện lại diễn ra y như cũ. Nhưng lần này thì tiến bộ hơn lần trước.

Có 1 lần mình lại dùng bút chì để "dụ dỗ" quân địch ai ngờ lỡ tay làm rơi cái bút xuống gầm bàn. Ban đầu mình cũng đểu, làm rơi xong không chịu nhặt lên, nhưng con bé D nó cào cấu ghê quá nên thôi cũng đành: "Uh thì nhặt!"

Cái bút nó lăn cũng xa, mà hồi đấy người mình nhỏ lắm, bé nhất lớp nên ko với tay đến được, đành phải chui xuống gầm bàn. Nhặt xong rồi mình nghĩ thế éo nào lại ko chui lên ngay mà cứ thế ngồi xổm dưới gầm bàn ngắm váy con bé, thấy cả quần lót màu trắng Mãi 1 lúc sau mình mới chui lên.

-Sao cậu tìm lâu thế?

-Uh, nó lăn xa quá nên mãi tớ mới tìm được. Trả cậu này. Hì hì ... (rồi lại tranh thủ cầm tay con bé 1 lúc)

Thế là hôm nào cũng chui xuống gầm bàn ngắm váy với quần lót nó 1 phát. Lâu dần thấy chán, thế là rủ thằng béo xuống ngắm cùng. Mình thì ngắm quen rồi nên chui lên trước, thằng bé thì cứ lọ mọ ở bên dưới, đồng ý dùng tấm thân hèn làm cái ghế để chân cho mình, khi nào mỏi lưng nó mới chui lên

Đừng hỏi tại sao cô giáo không để ý đến bọn mình, mình cũng ko biết đâu. Chắc là do lớp đông (hơn 50 học sinh), trẻ con hiểu động nên bỗng dưng trống vắng đi 1 vài đứa cũng ko có gì bất thường

Làm tình làm tội con bé D được khoảng vài tuần gì đó thì cô giáo chuyển chỗ ngồi cả lớp. Mình lên bàn đầu, con bé D vẫn ở bàn cuối, còn thằng T thì ngồi ngay bên dưới mình. Vì lên bàn đầu bị quản lý chặt nên mình cũng chẳng ngọ nguậy gì vì hồi đấy sợ cô giáo như sợ cọp Thế nên chuyện ở trường cũng chẳng có gì đáng để nói.

4/ Nhưng ở khu phố mình thì lại có vài biến cố hay ho.

Chả là ở khu phố của mình có rất nhiều đứa cùng tầm tuổi. Chính xác hơn thì có 4 đứa bằng tuổi mình. Trong đó có 2 đứa con gái là Tr và Q, 2 đứa con trai là đều tên là T. Hai đứa trùng tên, nhưng 1 thằng béo, 1 thằng mắt 1 mí nên mọi người thường gọi nó là T Béo và T Tít.

3 đứa kia thì ngoan hiền, nhưng thằng T Béo thì khốn nạn lắm, chả kém mình là mấy. Nhưng mình xin kể về nó sau.

Chuyện là 1 hôm, mình với 3 đứa kia sang nhà con bé Tr chơi. Chị gái nó lúc ấy đang học lớp 4, thấy đông đủ nên bày ra trò Hoàng tử và công chúa. 2 con bé kia là công chúa, mình với thằng T Tít, 2 thằng làm hoàng tử vật nhau, đứa nào thắng sẽ được chọn công chúa để cưới.

Được cái con bé Q xinh nhất phố, đến bây giờ nó vẫn ngon thịt ngọt nước, mình là mình thích nó từ hồi đấy rồi nên mình quyết tâm là phải thắng. Khổ nỗi là thằng kia nó to con, mình lúc đấy thì thấp bé nhẹ cân. Mình bảo chị con Tr:

-Chị ơi hoàng tử thì phải có kiếm với áo choàng chứ.

Thế là 2 đứa lấy tấm vải làm áo choàng, thước kẻ làm kiếm. Lúc đấy bé, đánh thước kẻ rất là cóng tay nên cả 2 đứa chỉ múa múa mấy cái rồi dí thước kẻ vào nhau, dùng sức để đấy lùi đứa kia. Sức mình thua nó, bị nó dồn sát vào chân ghế, sắp thua rồi. May sao nhanh trí dùng chân đạp vào thành ghế, dồn lấy sức đẩy thằng bé 1 cái chới với suýt ngã. Lúc đấy éo hiểu sao mình hăng máu quá, thừa thế nó suýt ngã liền chém ngay 1 cái thật mạnh vào tay nó, trầy da tróc thịt luôn. Thằng bé đau tay phải buông vũ khí rồi mình vẫn ko tha, xông lên đâm thước túi bụi vào bụng nó, may mà chị em và can kịp chứ ko thì thằng bé lủng ruột rồi

Khổ thân thằng bé, khóc thét rồi chạy về mách mẹ

Kết quả là cả mình lẫn thằng T Tít bị cấm túc và cấm chơi với nhau 1 thời gian.

5/ Thời gian sau, khi mọi chuyện đã em đẹp thì mình sang nhà thằng T Tít chơi. Nhà thằng này giàu, đồ chơi chất đống. Thấy nó có bộ đồ chơi mấy con thú bằng nhựa đẹp quá, mình mới bảo:

-Con sư tử này đẹp thế, cho tớ nhé.

-Không được. Mẹ tớ bảo là không được cho đồ chơi.

Thế là lại 1 lần nữa cái bản chất khốn nạn của mình lại được dịp thể hiện. Mình ngồi chơi với nó 1 lúc rồi giấu mịa cái con voi vào trong quần. Trước khi về mình mới hỏi 1 cách ngây thơ:

-Ơ T ơi con voi đâu rồi?

-Đâu? Thôi chết rồi. Tìm đi xem nào.

Mình với nó lục lọi tung hết cả đống đồ chơi lên và đương nhiên là éo tìm được. Đến lúc đồ chơi bừa bãi khắp sàn nhà thì mình bảo: "Thôi kệ cậu đấy. Tớ về đây kẻo mẹ tớ gọi."

Kết thúc ngày hôm đấy, thằng bé bị ăn đòn nát đít vì cái tội để đồ chơi bừa bãi và làm mất đồ chơi, còn mình thì được 1 con voi

Mấy hôm sau mình lại sang chơi và lại đi về với 1 chiếm lợi phẩm. Còn thằng bé cứ phải tìm kiếm rồi dọn dẹp và không dám khai với mẹ là bị mất đồ chơi

Được mấy hôm mình phải ở nhà trông nhà nên không sang được, thằng T Tít này nó thấy không bị mất đồ chơi, thế là sướng quá, chạy ra khoe với mẹ. Mọi chuyện mới vỡ lở ra. Mẹ nó sang mách mẹ mình, 2 bên lời qua tiếng lại. Mình thì bị ăn đồn nát đít và phải trả lại đồ chơi, nhưng thằng bé cũng có hơn gì đâu, vừa bị chửi ngu, vừa ăn mấy cái bạt tai đỏ cả má.

Cuối cùng thì sau 1 thời gian dài thấy thằng bé ăn hành của mình còn hơn cả cơm bữa, gia đình nhà nó chuyển nhà đi, mà cũng 1 phần là khu phố này tệ nạn + cãi chửi nhau nhiều quá.

Ngầm lại thì thấy những thằng ngu thì thường thế, ở hiền thì ăn hành. Thôi thì chuyển đi âu cũng là 1 cái sự may của nó.

Từ đó đến giờ mình chưa từng gặp lại nó, mà bây giờ có gặp lại chắc cũng éo nhận ra đâu

Lại kể đến thằng T Béo. Thằng này thì ... nói thật chứ éo phải nói nhảm, nhưng mà cả nhà nó đáng bị xử trảm vì ... béo hết phần người khác. Đời thủa nhà ai, những năm 90, người Việt Nam ai ai cũng gầy tong teo mà cả nhà nó thì không khác gì 1 đàn lợn. Béo trắng từ cha đến anh, từ mẹ đến chị. Mà lợn sống bẩn thế nào thì nhà nó bẩn tính đúng như vậy.

Đâm ra cả phố mình ai cũng ghét nó chứ ko riêng gì mình. Mình là mình chỉ hơi khốn nạn tí thôi chứ mình vẫn xưng hô lễ phép, kính trên nhường dưới nên vẫn gọi nó là T Béo, chứ đúng ra, mấy anh hơn tuổi toàn gọi nó rất là thân mật và trìu mến: thằng con lợn

Thằng này suốt ngày bạ đâu bám đấy, thấy đám nào đang ngồi chơi bài, bắn bi hay trốn tìm là nó lao vào xem ngay. Chỉ xem chứ không chơi. Uh thì nếu nó chỉ xem thôi cũng chả sao đâu. Nhưng thằng bé cứ thích phá đám. Xem người khác đánh bài mà nó cứ nhìn được cây nào là lại đọc tên cây đấy, lộ hết mịa cả thiên cơ. Xem bắn bi thì cứ rình rình ném cục đất vào bi của người ta. Cả lũ đang chơi trốn tìm thì cứ chỉ điểm: "Thằng này trốn chỗ kia kìa" Buồn cười nhất là lúc thằng bé bị cả lũ cho ăn đòn thì chạy về mách mẹ rồi bú tí

Cả bọn lại kháo nhau: thằng con lợn này bú tí mẹ còn nhiều hơn ăn đòn

Thành ra thằng bé đi đâu cũng bị ghét như hủi. Và đương nhiên là nó cũng chả có đứa bạn nào.

Đấy là vài nét chấm phá về cái sự bẩn bựa của thằng T Béo. Còn sự khốn nạn của mình thì cũng không kém phần đặc sắc

6/

Chả là có 1 buổi tối mình với mấy đứa trẻ ở phố chơi trốn tìm. Cả lũ cũng phải đến chục thằng, lớn có, bé có, trai có, gái ... ko có và cộng thêm sự góp mặt của 1 con lợn, chính là thằng T Béo

Mình đang trốn kỹ, thì thằng bé chỉ điểm Mịa, qủa đấy muốn cho nó về nhà bú tí mẹ lắm rồi đấy, nhưng mà khổ nỗi hôm đấy đang vui, mà nó mới chỉ điểm mỗi mình nên ko hô hào cả lũ vào nện nó được. Thôi cũng đành. Mình úp mặt vào tường 1 lượt vậy

Mình mở mắt ra, ngay lập tức quay sang thằng béo: "Béo! Chúng nó trốn ở đâu? Nói đi rồi ván sau tớ xin cho chơi cùng "

Mắt thằng bé sáng quắc lên: "Kia kìa, thằng zxc trốn ở sau cửa nhà ông Đ" (lúc đấy nó chỉ điểm thằng nào thì mình ko nhớ được )

Rồi thì mình cũng tóm được vài đứa, bọn nó cũng cay thằng bé lắm, nhưng quen rồi. Trong lúc chúng nó đang viên xô xì để tìm ra nạn nhân tiếp theo thì mình kéo thằng bé chạy đi trốn trước: "Tớ xin cho cậu chơi rồi đấy, mau lên, chạy theo tớ đi trốn chỗ này." (thực ra thì đã xin xỏ éo gì đâu, mình nói điêu để nó chỉ điểm giúp mình thôi, mà có xin cũng chả được, quan điểm của lũ trẻ ở đây là thà chơi với chó còn hơn chơi với nó

Thế là nó mắt nhắm mắt mở chạy theo mình. Mình chạy đến đầu ngõ 24 ở giữa phố rồi nấp sau cái gốc cây rồi bảo nó chạy vào trong ngõ mà trốn. Khổ nỗi là trong ngõ có nhà có con chó dữ lắm. Cả phố ai cũng biết, ai cũng ngại đi qua. Thằng bé thì đang bí vì không biết núp ở đây, thế là cái khó nó ló cái ngu, nghe theo lời mình chạy ngay vào trong ngõ tối

Nửa phút sau mình nghe tiếng chó sủa mà giật cả nảy, rồi tiếng thằng bé la thất thanh "Aaaa ...". Rõ khổ, con chó đấy thì bị xích ngày xích đêm nên chỉ sủa linh tinh được ở quanh cái cửa nhà thôi, thế mà thằng bé chạy lao ra khỏi ngõ như ma làm, vừa lướt qua mình 1 cái thì vấp mịa nó chân, ngã lăn quay ở mép vỉa hè, đầu gối thì chảy máu be bét

Cứ thế thằng bé nằm khóc ăn vạ ở lề đường. Cả lũ ái ngại nhìn nhau đành dìu nó lên tì thấy quần nó ướt sũng mịa nó rồi

Nếu những lần trước thằng T Béo chạy về nhà trong sự dìu dắt của những chiếc dép thần thì đấy là lần đầu tiên thằng nó được hộ tống về mà trong tình thương mến thương

Học kỳ 1 của lớp 2, bố mẹ mình cãi nhau đến tan cửa nát nhà. Mẹ mình mang em gái sang Séc, đi biệt xứ luôn, bỏ lại bố mình gà trống trống nuôi con ... cho đến bây giờ mình cũng chưa đc gặp lại mẹ và em gái lần nào và tin tức về mẹ mình cũng rất ít

Thế là cái gia đình của mình đã thay đổi mãi mãi. Bố mình bán nhà đi để lấy vốn đi làm ăn xa. Còn mình chuyển về sống ở nhà ông bà ngoại ở khu chợ gần đấy nên không phải chuyển trường.

Thế là suốt năm lớp 2, mình bị trầm cảm. Suốt ngày loanh quanh ở nhà, chả chơi bời, bạn bè gì. Nhờ có bà ngoại rèn luyện cho nên mình cũng học hành khá hơn.

Đúng như điển tích mẹ Mạnh Tử 3 lần chuyển nhà để dạy con. Sống ở khu chợ này lâu ngày, mình cũng bị nhiễm 1 vài thói hư tật xấu tiêu biểu như: nói tục chửi bậy, buôn gian bán lận, ...

7/

Lên lớp 3 mình không còn nghịch ngợm như trước nữa, nhưng lại rất là thích đọc truyện tranh. Khốn nỗi ông bà ngoại già yếu, chỉ trông chờ vào đồng lương hưu với tiền bán gạo (nhà ông bà ngoại mình bán lẻ gạo) nên làm gì có tiền mua truyện tranh cho mình. Thỉnh thoảng bà ngoại mới cho mình 200đ đi đọc truyện

Giá ở quán truyện là 200đ/ 1 quyển truyện đọc tại chỗ, mang về thì phải đóng tiền đặt cọc và phí là 500đ/ 1 ngày và chỉ cho mang truyện cũ về chứ không được mang truyện mới. Ví dụ như tuần này vừa mới ra Hecman tập 17 thì đến tuần sau mới được thuê Hecman 17 về.

Thế là mình cứ đến quán truyện là đọc đi đọc lại tã cả quyển truyện, vừa đọc vừa cười khúc khích 1 mình, đến nỗi ông chủ hàng bảo: "Cái thằng này, có mỗi 200 mà đọc nhiều thế. Thôi đọc xong rồi thì đi về đi."

Lâu dần mình thèm truyện như nghiện thèm thuốc. Thế là mới đánh bạo, ăn cắp tiền hàng của bà. Rình lúc bà bảo mình trông hàng để bà vào bếp nấu cơm. Mình lén mở ngăn kéo tiền ra, rút tờ 1000 rồi đút ngay vào túi quấn. Mịa, nhớ lại lúc đấy tim đập thình thịch, tay chân run run, lát sau vào ăn cơm mà cầm bát ko vững, đổ hết cả canh ra chiếu

Ăn cơm xong mình chạy lên gác nhét ngay 1000 vào trong cặp sách. Không dám tiêu ngay vì lỡ bà phát hiện ra mà mình lại tiêu mất thì chỉ có nước chết. Đến ngày hôm sau vẫn không thấy ông bà nói gì, mình mới lấy tiền đi đọc liền 5 quyển truyện suốt cả buổi chiều mới về

Cứ thế, thỉnh thoảng mình lại ăn cắp 1000 2000 để đi đọc truyện. Thật may mắn là chưa bao giờ mình bị phát hiện

Nghĩ lại thấy mình khốn nạn quá. Ông bà già yếu phải nuôi thêm cả mình mà mình lại còn ăn cắp tiền của ông bà

Một số bạn hỏi mình có chém ko thì mình cũng nói luôn: Mình đã nói ngay từ đầu rồi. Mình có chém, nhưng mình chỉ bẻ cổ 1 số chi tiết và nhân vật để mọi người đỡ nhận ra mình. Còn những hành động khốn nạn mà mình đã kể thì ko sai lệch tí nào

Chuyện ở trường hồi lớp 3 thì cũng có vài biến cố nho nhỏ ...

8/

Chuyện là cái số mình toàn gắn liền với gái xinh và những mối tình thoáng qua

Lên lớp 3 lại được ngồi cạnh 1 con bé xinh xắn, đáng yêu. Con bé này tên là Ly. Bạch tuyết như nào thì nó đúng như vậy. Da trắng như tuyết, môi đỏ như son, tóc đen như gỗ mun Nhưng mà tính nó đanh đá nên mình ko thích nó tí nào, ghét nó là đằng khác.

Nhưng mà các cụ có câu: "Anh hùng khó vượt ải mỹ nhân. Mà tiểu nhân thì lại càng không thể" Thế nên ghét vẫn cứ ghét, nhưng xinh thì mình vẫn cứ thích

Có lần mình đang viết bài thì bút hết mực, trong cái khó nó lại ló cái xui, hôm đấy quên mang mực nữa. Mình quay sang xin nó ít mực thì nó lại ứ cho Làm mình phải viết bút chì cả buổi học. Và mình cũng xác định luôn là tối về còn phải chép lại bài bằng bút mực nữa. Mình cay lắm, nhưng ko làm gì được nó

Đến cuối giờ, khi cả lớp thu dọn sách vở, bút thước để ra về. Mình nhìn thấy nó đang vặn nút lọ mực lại mới bảo:

-Ê Ly ơi, cái Hà bảo cậu sang có việc gì kìa.

-Thế à?

Rồi con bé lon ton chạy xuống cuối lớp. Mình tranh thủ vặn lỏng nắp lọ mực của nó rồi ngồi yên, ngoan đạo lắm

- Đâu? Cái Hà có gọi gì tớ đâu.

- Uh, tớ đùa đấy

Con bé nó lườm rồi nguýt mình đủ kiểu, nhưng mà nó vẫn ung dung bỏ lọ mực vào trong cặp

Thế là mình được động viên tinh thần, tối hôm đấy về chép bài hăng say lắm.

Hôm sau đến lớp thì thấy mặt nó méo xẹo. Cái cặp loang lổ màu tím, sách vở thì có sách bị "tô màu" đến nửa quyển

Cũng may là nhà nó giàu. Mấy hôm sau nó thay hết toàn bộ sách giáo khoa và vở mới, lại còn được mua cặp mới đẹp hơn cặp cũ nữa. Nó mà biết không khéo còn cảm ơn mình ấy chứ

Mà nghĩ lại thấy mình cũng khốn nạn thật

9/

Cái năm đấy ở trường mình rộ lên phong trào bắn giấy. Cuộn giấy làm đạn, lấy nịt làm súng. Trong giờ chả học hành gì cả, cứ tranh thủ xé vở làm đạn để đến giờ ra chơi tổ chức chiến tranh là vừa

Làm 1 viên đạn cũng không đơn giản chút nào. Mình phải xé 1 góc vở làm sao cho thật vuông và đủ lớn, khoảng 1/9 trang vở rồi cuộn tròn lại thành 1 thanh dài, sau đó gấp làm đôi mới được1 viên đạn. Nhiều thằng muốn cho đạn chắc khỏe nên *g hẳn 2 tờ giấy vào với nhau, thậm chí còn dùng 2 đến 3 dây nịt nữa. Đảm bảo bắn phát nào là rát phát đấy. Mình yếu tay với cả rất sợ đau nên chỉ dùng 1 giấy - 1 nịt thôi Với cả lúc bắn nhau thì nhặt đạn của nhau là truyện bình thường, đạn của nó có khi mình còn được dùng nhiều hơn nên mình cũng chả cần mất công làm đạn xịn làm gì

Giờ ra chơi thời đấy là 30 phút vì không có giờ giải lao giữa các tiết nên chơi rất thoải mái. Cứ đến giờ ra chơi thì đúng như bầy ong vỡ tổ, không sai tí nào. Vừa mới trống thôi là cả lớp đã hò hét chạy ra sân chơi rồi, chả cần chào hỏi gì cô giáo. Đá cầu, nhảy dây, trốn tìm, đuổi bắt, ... đủ cả

Bọn con trai lớp mình chia làm nhiều nhóm nhỏ, nhân sự các nhóm thì nói chung là lộn xộn và bất ổn lắm. Mỗi nhóm chọn cho mình 1 vị trí như gốc cây, ghế đá, dãy hành lang làm chiến khu của riêng mình.

Nhớ hôm đấy nhóm mình nấp ở dãy hành lang bên phải tầng 2, bắn nhau với 1 nhóm khác ở dãy hành lang bên trái cùng tầng. Ban đầu thì 2 bên bắn nhau rất ác liệt vì đạn dược còn nhiều. Nhóm mình cử 1 thằng to con đeo cặp sách, giơ lưng ra làm lá chắn rồi cứ thế nấp sau nó mà bắn Nhóm kia ăn đạn nhiều nên cũng lấp cặp sách ra cầm làm lá chắn chứ không đeo.

Sau 1 hồi giao tranh ác liệt, một phần vì đạn bay xuống tầng 1 quá nửa, một phần vì có sẵn cặp sách nên 2 bên ko hẹn mà cứ áp sát dần dần vào nhau để bắn cho chuẩn. Rồi 2 thằng nhóm mình cứ núp sau cái lá chắn di động mà xông vào giữa quân địch bên kia, bên kia cũng cứ vài đồng chí tiên phong lao vào giữa bom đạn của quân mình. Tình thế rất hỗn loạn

Cảm thấy sắp vào giờ học rồi, mình nhanh tay nhặt thêm 1 cái dây nịt rơi ở dưới sàn làm quả nịt đôi, lấy thêm 1 viên đạn nữa ở trong túi để làm quả đạn đôi rồi kéo hết sức và bắn ...

Áiiiiiiii ...

Mịa, bắn đạn đôi éo chuẩn gì cả. 1 viên thì bay qua lan can xuống tần 1, còn 1 viên thì bay ... vào mắt 1 thằng lớp bên cạnh Cả lũ thấy nó ôm mắt mới buông hết vũ khí rồi quây vào xem nó có bị gì không.

Hậu quả là mắt thằng bé sưng đỏ. Còn cả lũ bị kỷ luật và hạ hạnh kiểm. Đương nhiên là lúc đấy quá hỗn loạn nên chả thằng nào biết là mình bắn, mà có cho tiền mình cũng éo dám khai. Cũng nhờ chiến tích này mà trường mình cấm tuyệt đối trò bắn nịt bắn giấy

Nghe đâu mấy năm sau này con mắt đó của nó bị giảm thị lực nặng rồi mù luôn. Thế là nó có biệt danh Hưng Chột, vào tù ra tội khá nhiều.

Cũng may là nó không biết mình bắn, chứ biết thì chắc nó tìm cho bằng được mình rồi tặng mấy nhát tri ơn quá

_________________
`•.¸¸.•´´¯`••._.• (Girl♥XinhTrai) `•.¸¸.•´´¯`••._.•

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.360plus.yahoo.com/p.ngoc228
 
Ngày xưa mình khốn nạn lắm, bây giờ thì đỡ nhiều rồi !!!
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Teen 12AK9 :: •°¤*(¯`°(F)( ( Giải ♥ Trí ) )(F)°´¯)*¤°• :: + Thư Giãn :: -Truyện Cười-
Chuyển đến 
Free forum | © phpBB | Free forum support | Report an abuse | Sosblogs